|
|
Chúa Nhật
21 |
|
Tội và Phúc
Tin Mừng tuần nầy Thánh Matthêu kể câu chuyện cảm động về sự liên hệ riêng tư thân mật giữa Chúa Kitô và Kitô hữu. Chúa Giêsu tuy biết trước việc người nầy, kẻ nọ tin nhận và nói về Ngài như thế nào nhưng hình như Chúa không để tâm việc người khác nói về mình. Chủ đích Chúa chỉ muốn nghe từng người trong các ông xưng tụng Chúa là ai mà thôi. Ngày nay Chúa hình như cũng không để tâm người khác nói về mình nhiều trong các lớp học Giáo lý, các lớp Thánh kinh, hoặc trong các bài giảng ở các Thánh lễ, cho bằng nghe chính chúng ta, những Kitô Hữu xưng tụng Ngài là ai. Đó là đức tin và lòng mến của người Kitô hữu trưởng thành trong thời đại hôm nay. Cho đến khi đó Chúa Kitô mới thực sự sống động trong chúng ta.
Câu trả lời của Phêrô quả thật đã được linh ứng thiêng liêng từ trời. Một câu trả lời đã được bảo đảm chắc chắn vì ngay sau đó Chúa Con đã giao cho ông một nhiệm vụ then chốt, cao trọng trong chương trình cứu độ. Ông là Đá. Ông được trao chìa khoá để qua ông, nhiều người khác được vào cửa cứu độ lãnh nhận ân sủng. Nói cách khác, nếu ngày nay Thánh Phêrô đi trình diện phỏng vấn để kiếm việc chắc chắn sau câu trả lời, ông đã có việc làm ngay tức khắc. Đây chính là biến cố đánh dấu cao điểm trong đời Phêrô. Nhưng sau đó không lâu cũng chính Phêrô lại gây ra một sự việc khác đánh dấu thấp điểm trong đời ông. Đó là giây phút ông ở trong sân dinh Philatô. Nơi đây ông đã tuyên bố ngược lại điều ông tuyên bố hôm nay về Chúa Giêsu. Ông thề và chối Thầy mình không phải chỉ một lần, hai lần nhưng ba lần! Việc nầy làm ông ân hận suốt đời. Cùng một con người nhưng lại có hai thái cực, hai thái độ đối nghịch.
Tuy nhiên, khi Chúa nhìn ông, và ông nhìn lại Chúa. Bốn con mắt chạm nhau. Tình thương, sự tha thứ trong con mắt của Thấy đã hoán cải tâm hồn tội lỗi của trò, biền tội thành phúc.
Giống như Phêrô, mỗi cá nhân Kitô hữu chúng ta cũng có những kỷ niệm “nhớ đời, cao điểm” khi được Ơn Chúa, sống với giây phút tuyệt đối xác tin vào Chúa Giêsu, và cũng có khi chúng ta dễ dàng chối bỏ sự liên hệ với Ngài hoặc với Giáo hội do Ngài lập ra. Sợ hãi và xấu hổ làm méo mó lòng tin chúng ta. Nhưng, cũng như Phêrô đã can đảm ăn năn, chúng ta cũng khiêm nhường đủ để cảm tạ tặng ân Chúa. Những tặng ân đó đã giúp chúng ta vượt qua thử thách, cám dỗ hằng ngày. Ân sủng Chúa không vô ích nhưng soi sáng chúng ta biết im lặng để cầu nguyện trước thánh nhan Ngài, và ăn năn vì lỗi phạm đến Đấng yêu chúng ta. Ân sủng Chúa giúp chúng ta quì gối cảm tạ hồng ân Ngài đã ban trong đời. Ân sủng Chúa thúc đẩy chúng ta biết đặt người khác và nhu cầu của họ trước nhu cầu cá nhân mình.
Như thánh Phaolô viết: “Nơi nào có tội lỗi, nơi đó ân sủng tràn đầy.” Đời người là một chuỗi thời gian của những tội và phúc. Những kỷ niệm nhớ đời kéo theo những giây phút muốn quên. Cùng với thánh Phêrô, chúng ta xác tin môt cách nghiêm túc và trân trọng rằng Chúa hằng ở với chúng ta trong mọi hoàn cảnh của đời người nếu chúng ta biết bám lấy ân sủng. Cho dù tội lỗi có nhiều đến đâu, ân sủng Chúa cũng tầy sạch hết. Chúa thương yêu săn sóc chúng ta trong mọi giây phút nhớ đời nhưng Chúa sẽ làm hơn thế nữa trong những giây phút đau buồn, tuyệt vọng, hoạn nạn. Chớ gì nhờ sức mạnh tình thương và ân sủng, chúng ta có gắng dâng tặng Chúa Giêsu và anh chị em chung quanh nhiều giây phút nhớ đời hơn là giây phút muốn quên đi.
PT Phêrô Đặng Phi Hùng